Niềm vui tinh khiết tuổi già

08:06 - 28/09/2022

Tôi vốn là người làm báo kinh tế, nên có nhiều cơ hội để tiếp cận, quen biết với nhiều doanh nhân, nhưng thật lòng rất ít người tôi thân thiết lâu bền, thậm chí có khi lại rất mau quên.

Suốt mấy mươi năm trong nghề làm báo, còn vài ba người gần gủi, thân thiết, sẻ chia buồn vui trong cuộc sống cho đến lúc tuổi sắp xế chiều, như vậy cũng là niềm hạnh phúc tri âm với mình.

Một trong những người tôi yêu quý, kính trọng lâu bền, đó là anh Huỳnh Văn Chính, người đã tạo dựng một thương hiệu lớn cho Đà Nẵng bằng chính tâm huyết của đời mình. Anh đã khốn khổ, thậm chí có khi suýt đánh đổi số phận mình vì sự sống còn của thương hiệu Dệt may 29.3. Ở đây tôi không khen, không viết báo ngợi ca gì đâu, mà chỉ muốn nhắc đến một người anh, một doanh nhân đặc biệt mà tôi hết lòng ngưỡng mộ, tri âm.

Niềm vui tinh khiết tuổi già

Làm doanh nghiệp ăn xổi thì nhiều, nhưng để lại tên tuổi thực sự vì lợi ích cho cuộc đời này quá khó. Lẽ ra khi tuổi già, anh cần quan tâm để lại tiền của cho con cháu hơn, làm cả đời khổ nhọc mà, ai chẳng mong như thế. Nhưng, Huỳnh Văn Chính lại ngồi nhặt nhạnh từng bản thảo từ những bài thơ của thời niên thiếu, thơ vui nói lái của anh, đặc biệt là những hồi ức thấm đẫm tình yêu gia đình, quê hương, đất nước sâu nặng trải dài suốt cuộc đời mình để lưu lại cho con cháu mai sau. Một đời nhả tơ chất chứa bao thăng trầm dâu bể, bao lo toan, hạnh phúc từng ngày mà cả một đời anh hiến tặng cho đời:

Ta chừ còn lắm lao đao

Lòng ta rừng biển rì rào quanh năm

Đã tình nguyện một kiếp tằm

Khó khăn vẫn phải góp phần nhả tơ...

Thực ra, đọc lại những bài thơ thời anh còn là cậu học trò trường Trần Quý Cáp, Hội An mới thấy Huỳnh Văn Chính đã yêu thơ văn từ ngày ấy. Chiến tranh điêu tàn vẫn không làm tan hết mộng mơ:

Thôi thì thôi, thế là thôi

Đời thư sinh đã hết hồi mộng mơ

Chỉ còn đây những câu thơ

Chỉ còn đây những đợi chờ lãng quên.

Huỳnh Văn Chính vẫn một đời mộng mơ, cho dù con đường văn chương với anh chỉ là niềm vui nhỏ. Mới đây, anh và tôi ngồi chơi với nhà thơ Hoàng Lộc, người bạn học cùng lớp với anh ngày xưa ở trường Trần Quý Cáp (Hội An), biết bao nhiêu chuyện kể về những bài thơ về mối tình đầu vụng dại. Đọc thơ tình thời trai trẻ của anh, tôi càng hiểu thêm gốc gác của một chàng trai đa tình, đầy lãng mạn: Bốn câu thơ viết cho một tà áo trắng bay phía trời mây Cửa Đợi mang đầy thương nhớ tuổi hai mươi:

Ngần xanh xanh ngát không gian

Trắng hoang dã trắng dặm ngàn bờ xa

Mang thương nhớ ngọn phù sa

Cho tôi hóa gió ru tà áo em.

Ai chẳng có một thời đắm say như thế, đọc lại thơ “thời cắp sách” của anh tôi nhớ đến mình. Tâm hồn trong veo, đắm đuối với văn chương lại rẽ sang con đường khác, thế mà anh vẫn thành công. Có ai muốn rẽ thế đâu, “nếu một cộng với một cho em là hai, nếu đất cộng trời cho em tạo hóa” thì anh đã cộng niềm khát khao của mình để được là mình, dù sống giữa đô la, giữa cạnh tranh mua bán từng ngày mà lòng anh vẫn đau đáu nhớ quê, yêu con đường làng, vẫn ôm ấp từng câu thơ, từng dòng hồi ức về một thời gian khó đã qua. Anh đã “cộng đất trời” để cuối cuộc đời được gần gũi với văn chương, sống lại với mơ ước, những đợi chờ ngỡ đã lãng quên.

Không chỉ thơ trữ tình, Huỳnh Văn Chính còn là một hiện tượng hiếm có về thơ nói lái, một đặc trưng của xứ Quảng. Tôi thì không mê lắm, nhưng nhiều người, cả giới báo chí văn nghệ cùng thời với tôi ít nhiều ai cũng công nhận tài thơ trào phúng, đối ứng của anh nhanh như điện, thông minh, giàu hình ảnh. Biết đâu sau này người ta sẽ ít nhớ Huỳnh Văn Chính là một doanh nhân mà thơ vui, thơ nói lái của anh thì họ lại nhớ nhiều. Cũng chưa biết đến một ngày nào đó, các nhà nghiên cứu về loại hình văn học này sẽ tìm hiểu và phân tích sâu hơn về thơ nói lái của Huỳnh Văn Chính. Mỗi người đều có số phận riêng, buồn vui nhiều khi chẳng biết tỏ bày cùng ai. Trải qua bao nhiêu thăng trầm, sóng gió, những được mất ở đời, cả những người nổi tiếng họ còn chưa lý giải hết thì mấy ai dám khẳng định sự nghiệp của một con người bình thường, một doanh nhân thành đạt nặng nợ với văn chương như anh Huỳnh Văn Chính sẽ đi về đâu? Tôi là người em, người bạn lâu năm của anh, những người bạn già yêu văn học nghệ thuật rất vui mừng với anh về những thành công trong cuộc sống. Và điều lớn lao và đáng quý trọng nhất, đó là cách sống đầy nhân nghĩa của anh với cuộc đời này. Và, tôi vẫn tin rằng có được điều lớn lao ấy một phần nhờ ở tình yêu đắm say văn chương của anh, từ tâm hồn của mộtngười yêu thơ cháy bỏng.

* Thơ Huỳnh Văn Chính

 

 

 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

tin tuc world cup 2022 tai qatar

Thanh toán hóa đơn SCTV

lịch phát sóng trên truyền hình

danh sách khách hàng trúng thưởng chương trình sctv - 30 năm đồng hành cùng gia đình việt

 

SCTV TRAO GIẢI NHẤT LAPTOP MACBOOK PRO CHƯƠNG TRÌNH SCTV - 30 NĂM ĐỒNG HÀNH CÙNG GIA ĐÌNH VIỆT
 

MÙA HÈ RỘN RÀNG - SẴN SÀNG CÁP NÉT

TRỌN GÓI INTERNET SIÊU TỐC - TRUYỀN HÌNH KỸ THUẬT SỐ ĐỈNH CAO TỪ SCTV

TRI ÂN KHÁCH HÀNG - GỬI NGÀN QUÀ TẶNG
 

Tin tổng hợp

Liên kết trang

 

Truyen hinh cap va Mang Internet SCTV

 

sctvonline

Trang tin sống động từng giây scj-shopping

 

Nguồn: Vietcombank

 

Nguồn: Minh Ngọc

Truyền hình - Điện ảnh

Scroll

Đang gửi...