
Bìa sách Ghi chép Ảnh: Q.TRÂN
Họa sĩ, dịch giả Trịnh Lữ có thói quen ghi chép, như ông tâm sự: "Một là ghi lại những gì đang khiến mình bồi hồi hoặc mông lung, khiến chúng hiện ra, có hình hài tên gọi ở những con chữ mình chọn, để có được cảm giác là chúng có thật. Hai là, chép lại những đoạn đọc được nghe được của thiên hạ, để học hỏi, ngẫm nghĩ hoặc khẳng định cái tâm đắc của mình, như người tự học thường làm".
Vì vậy, cuốn sách Ghi chép được xem như một cuốn nhật ký tinh thần, vừa là tản văn giàu suy tư và tri thức của ông. Nghĩ về tâm trạng ngày tết, tác giả chia sẻ: "Lỗ Tấn bảo lúc đầu làm gì có đường, người ta đi nhiều thành đường đó thôi. Buổi ban đầu của cái gì cũng có cái thích của nó. Giống như là "sắp tết". Ăm ắp mong đợi, mơ tưởng, liều lĩnh, ngơ ngác mà không biết là ngơ ngác. Ai có xa quê hương hàng chục năm trời mới hiểu được cái cảm giác được về nhà như thế này".
Tác phẩm Ghi chép có hai phần rõ rệt: Phần Chuyện đời… ghi lại những cuộc gặp gỡ, những chuyến đi, những ký ức gia đình cùng những khoảnh khắc dù là rất nhỏ mà sâu sắc, đầy cảm xúc từ một quán nước ven đường, một buổi đạp xe đến những mối ân tình giữa các thế hệ. Phần Chuyện nghệ thuật, chữ nghĩa… là nơi tác giả suy tư về hội họa, văn chương, âm nhạc, cái đẹp và thân phận sáng tạo, qua trải nghiệm sống, vẽ, dịch và đọc của bản thân tác giả.





.jpg)




.jpg)



