Luật Đất đai 2024 tiếp tục xác lập nguyên tắc có sức chi phối lớn với thị trường đầu tư: thời hạn giao đất, cho thuê đất thực hiện dự án thông thường không quá 50 năm, trường hợp đặc biệt có thể đến 70 năm. Khi hết hạn, người sử dụng đất được Nhà nước xem xét gia hạn nếu có nhu cầu tiếp tục sử dụng.

Một công trình tiêu biểu của Đà Nẵng Centre Point. Việc tạo lập niềm tin vững chắc cho nhà đầu tư sẽ là chìa khóa khơi thông nguồn lực mạnh mẽ cho thành phố
Vấn đề nằm ở hai chữ “xem xét”. Với những dự án đã đi hết chu kỳ 50 năm nhưng vẫn đúng quy hoạch, sử dụng đất đúng mục đích, hoàn thành nghĩa vụ tài chính và không vi phạm, cơ chế nối tiếp không chỉ là thủ tục. Đó là điểm tựa để bảo toàn tài sản, định giá dự án và giữ niềm tin dài hạn của dòng vốn.
Mọi dự án nghiêm túc đều bắt đầu từ mô hình dòng tiền: tổng vốn, thời gian hoàn vốn, giá trị tài sản tương lai và khả năng thoái vốn. Với bất động sản công nghiệp, logistics, hạ tầng kỹ thuật hay du lịch cao cấp, vòng đời kinh tế thường dài hơn chu kỳ thu hồi vốn kế toán. Nhiều công trình cần 15-20 năm mới đạt điểm cân bằng, sau đó mới tạo dòng tiền ổn định.
Bởi vậy, mốc 50 năm không chỉ là giới hạn pháp lý. Nó là biến số định giá. Điều 172 Luật Đất đai 2024 quy định việc gia hạn được thực hiện trong năm cuối, hồ sơ nộp chậm nhất 6 tháng trước khi hết hạn. Quy định này tạo kỷ luật thủ tục, nhưng thị trường cần hơn thế: Khả năng tiên liệu về điều kiện gia hạn, nghĩa vụ tài chính và nguyên tắc ghi nhận giá trị tiếp nối.
Khi các biến số ấy chưa rõ, rủi ro được cộng vào mô hình tài chính ngay từ năm đầu tiên: Hệ số chiết khấu cao hơn, tỷ lệ cho vay thấp hơn, thời gian hoàn vốn bị ép ngắn hơn. Một dự án lẽ ra có thể đầu tư theo chuẩn dài hạn, bền vững, dễ bị kéo về mô hình ngắn hạn chỉ vì khoảng mờ sau chu kỳ đất.

Nếu thiếu đi sự tiên liệu về điều kiện gia hạn đất, các rủi ro tài chính sẽ lập tức đè nặng lên các dự án ngay từ giai đoạn viên gạch đầu tiênNếu thiếu đi sự tiên liệu về điều kiện gia hạn đất, các rủi ro tài chính sẽ lập tức đè nặng lên các dự án ngay từ giai đoạn viên gạch đầu tiên
Tuổi thọ kinh tế của nhiều công trình có thể vượt xa thời hạn pháp lý ban đầu. Một khu nhà xưởng, tổ hợp khách sạn, bến bãi logistics hay quần thể dịch vụ được đầu tư chuẩn mực có thể vận hành 70-80 năm nếu được bảo trì đúng cách. Giá trị dự án không chỉ nằm ở quyền sử dụng đất, mà còn ở công trình, thiết bị, dữ liệu khách hàng, chuỗi cung ứng, đội ngũ vận hành và vị thế thị trường.
Nhưng khi thời hạn sử dụng đất dừng ở mốc 50 năm, phần giá trị còn lại của tài sản bị chiết khấu mạnh ở nửa sau vòng đời. Điều đó vẫn xảy ra ngay cả khi khu đất không thay đổi quy hoạch, mục tiêu sử dụng đất vẫn phù hợp và dự án vẫn tạo giá trị kinh tế - xã hội. Về công năng, tài sản còn khả năng khai thác; về thị trường, dự án còn nhu cầu; nhưng về pháp lý, khả năng tiếp tục lại phụ thuộc vào một quy trình chưa đủ tính dự báo.
Hệ quả là tài sản khó đạt mức định giá cao trong chuyển nhượng, ngân hàng thận trọng hơn với giá trị bảo đảm, nhà đầu tư thứ cấp dè dặt với dự án đã đi sâu vào nửa sau chu kỳ đất. Doanh nghiệp buộc phải rút ngắn thời gian hoàn vốn, tăng giá khai thác hoặc giảm suất đầu tư ban đầu để tự phòng vệ. Giá trị kinh tế thực bị nén lại vì quyền tiếp tục khai thác chưa đủ minh bạch.
Với du lịch cao cấp, bài toán càng nhạy cảm. Các tổ hợp nghỉ dưỡng hạng sang đòi hỏi CapEx lớn, thu hồi vốn chậm và phụ thuộc vào chất lượng khai thác dài hạn. Hợp đồng với thương hiệu quản lý quốc tế thường kéo dài 20-30 năm, là bảo chứng cho định giá, vận hành và gọi vốn. Nhưng từ năm thứ 25-30, các bên đã phải nhìn về thời gian còn lại của đất. Nếu cơ chế gia hạn chưa rõ, dự án có thể sụt giảm định giá ngay khi đang vận hành hiệu quả.
Đây còn là vấn đề năng lực cạnh tranh điểm đến. Khi không nhìn thấy đường dài, dòng vốn ngoại sẽ dè dặt nâng cấp tài sản ở nửa sau vòng đời dự án. Doanh nghiệp phòng thủ hơn, trong khi du lịch cao cấp đòi hỏi tiêu chuẩn dịch vụ được làm mới liên tục. Như chia sẻ của một đại diện doanh nghiệp hạ tầng du lịch tại Đà Nẵng: “Sự minh bạch của pháp lý ở năm thứ 51 chính là mỏ neo định vị dòng vốn ở năm đầu tiên”.
Cơ chế gia hạn không nên được nhìn như đặc quyền dành cho nhà đầu tư. Thu hồi đất là cần thiết, nếu sau 50 năm dự án không còn phù hợp quy hoạch, sử dụng sai mục đích hoặc doanh nghiệp vi phạm pháp luật. Nhưng với dự án vận hành hiệu quả, đúng quy hoạch, hoàn thành nghĩa vụ tài chính và còn đóng góp cho nền kinh tế, minh bạch gia hạn chính là cách bảo vệ kỳ vọng hợp pháp.
Thị trường cần bộ tiêu chuẩn thực thi đủ rõ về điều kiện gia hạn, phương pháp tính nghĩa vụ tài chính và cách ghi nhận tài sản hợp pháp do nhà đầu tư tạo lập trên đất. Khi các tiêu chí được lượng hóa, doanh nghiệp có cơ sở lập kế hoạch, ngân hàng có nền tảng thẩm định, cơ quan quản lý có công cụ kiểm soát. Sự minh bạch này có giá trị không kém một ưu đãi tài chính, bởi nó làm giảm chi phí rủi ro cho toàn bộ thị trường.
Năm thứ 51, vì thế, không chỉ là câu chuyện nối thêm thời hạn sử dụng đất. Đó là phép thử về chất lượng thể chế trong việc bảo vệ tài sản hợp pháp, khuyến khích đầu tư dài hạn và tạo niềm tin cho các chu kỳ phát triển mới. Khi mốc 50 năm được nối bằng một cơ chế đủ minh bạch, nó không còn là cuộc đếm ngược của rủi ro, mà trở thành điểm khởi đầu cho sự tiếp nối của hiệu quả và niềm tin.
Nguồn: vccinews.vn
Đang gửi...